Hiển thị các bài đăng có nhãn Câu chuyện an ninh mạng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Câu chuyện an ninh mạng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 21 tháng 5, 2020

Hành trình của người vạch trần mặt thật tổ chức khủng bố “Việt tân” (Kỳ 2 - Tiếp theo và hết) (*)

(Tiếp theo kỳ trước)

Ông Nguyễn Thanh Tú là con trai của ký giả Đạm Phong - một trong năm ký giả người Mỹ gốc Việt đã bị giết hại tại Mỹ trong những năm 80 của thế kỷ trước. Các năm qua, ông đã bỏ nhiều công sức để đi tìm công lý cho cha mình, vạch trần vai trò của tổ chức khủng bố “Việt tân” và tổ chức ngoại vi của nó là VOICE trong việc lừa bịp người Việt ở hải ngoại, tổ chức chống phá Việt Nam, đồng thời góp công sức để hai bộ phim phóng sự điều tra “Khủng bố ở Sài Gòn Nhỏ” và “Chương trình đặc biệt cho người tị nạn Việt Nam có thể đã bị lợi dụng” được công bố tại Mỹ, Ca-na-đa. Tháng 12- 2019, nhân chuyến về Việt Nam của ông Nguyễn Thanh Tú, phóng viên Báo Nhân Dân đã có cuộc trò chuyện liên quan các việc ông đã làm, nghe ông trình bày suy nghĩ của mình, cũng như khuyến cáo người Việt Nam trong nước cần tỉnh táo để không sa vào “bẫy” của tổ chức khủng bố “Việt tân” và VOICE. Xin giới thiệu bản lược ghi cuộc trao đổi này để bạn đọc tham khảo.

Ngày nay băng đảng “Việt tân” vẫn cố gắng tạo ra hỏa mù qua một số tổ chức họ gọi là “xã hội dân sự”, mà thực ra đó không phải là tổ chức xã hội dân sự đúng nghĩa, mà chỉ là các tổ chức giúp họ đưa người vào đánh phá Việt Nam. Để gây được quỹ, họ cần phải tạo nên cái gọi là “cách mạng mầu”. Tôi đã từng phỏng vấn những người cầm biểu ngữ, đi biểu tình. Tôi hỏi họ trả các anh bao nhiêu, họ nói mỗi biểu ngữ là 500 nghìn đồng. Tôi hỏi nếu họ không trả tiền, các anh có cầm biểu ngữ như thế không? Họ nói: “Không”! Họ là những người biểu tình nhà nghề chứ không vì lý tưởng nào cả. Họ còn nói với tôi: “Hy vọng anh hiểu”. Tôi trả lời: “Tôi hiểu. Tôi không trách các anh. Tôi ở Việt Nam tôi có thể cũng làm như các anh, cũng đi biểu tình vì tiền, đâu có phải vì lý tưởng”. Họ còn kể với tôi rằng khi đi biểu tình, nếu công an chưa có mặt, họ phải đưa mấy người mặc quần áo công an xông vào đánh đập người biểu tình. Đánh để đóng kịch, vì họ cần phải có hình ảnh. Họ cần tạo cái hận, và nuôi hận. Mấy cái đài và báo lá cải sẽ giúp họ nuôi hận, để rồi buông hận, tức là gây quỹ. Sau khi không dùng nữa, họ đưa người nhận tiền cho an ninh Việt Nam là xong.

Tôi tiếp tục về Việt Nam nhiều lần. Vì Việt Nam rất quan trọng, đây là nơi mà VOICE nói họ đã đưa những người “vô tổ quốc” sang Thái-lan, rồi từ Thái-lan qua Ca-na-đa. Họ không biết tôi điều tra rất kỹ. Những nhân vật họ đưa ra và đề nghị được tị nạn, tôi đã thấy hết. Những người này không phải “vô tổ quốc” như VOICE nói. Sau năm 1996, họ bị cưỡng bức đưa về Việt Nam, nói cách khác là bị đuổi về, và về Việt Nam, họ chẳng những không bị chính quyền đàn áp mà ngày nay họ còn là thương gia, họ ra vào Việt Nam rất thoải mái. Họ không bị gây khó dễ, không bị gì hết, cơ sở kinh doanh của họ vẫn phát triển. VOICE coi họ là người “vô tổ quốc”, nhưng sao có thể là người “vô tổ quốc” khi họ có chứng minh nhân dân, tức là họ có tổ quốc. “Vô tổ quốc” là không quốc gia nào công nhận quyền công dân. Tôi muốn tuổi trẻ ở Việt Nam - trong đó có những người rất dễ trở thành “con mồi” của băng đảng “Việt tân”, thấy rằng đó là một tổ chức băng đảng chứ không phải đảng phái chính trị gì cả. Cần nhấn mạnh VOICE là “Việt tân” và “Việt tân” cũng là VOICE. Tôi thấy khi đề cập, một số tờ báo hay dùng chữ “đảng Việt tân” nhưng thực ra đó chỉ là một băng đảng, cách thức hoạt động của nó cho thấy điều này.
Sau khi có được tài liệu để chứng minh, tôi đem theo qua Thái-lan và liên hệ, bày tỏ ý muốn được gặp một số lãnh đạo cơ quan có thẩm quyền của Thái-lan. Một thời gian sau thì họ thông báo đồng ý gặp gỡ. Tôi nói sẽ gặp các anh nhưng với một điều kiện, là chỉ gặp những người có thẩm quyền. Người tôi muốn gặp là nhân vật rất nổi tiếng ở Thái-lan về bắt tham nhũng, và ông ấy bằng lòng gặp tôi. Ông ấy bảo cho Tú hai tiếng nhé. Cuộc gặp gỡ còn có một số nhân vật quan trọng khác và tôi trình bày trong nửa tiếng. Họ nghe tôi nói và cười. Họ cười không phải vì coi thường tôi, mà vì chữ “vô tổ quốc” của mấy anh đại gia khoác áo tị nạn. Họ thắc mắc và hỏi: Tại sao Tú điều tra được, anh học ở đâu? Tôi cười rồi bảo: “Tôi học từ bố tôi”. Họ cho tôi hai giờ để trình bày, nhưng sau nửa giờ họ bảo họ không cần nữa, họ hiểu rồi. Rồi họ mời tôi tới lần thứ hai, có mặt thêm vài vị khác. Đến lần thứ ba, họ nói đại ý: Chúng tôi đã liên lạc với hai quốc gia, và hai quốc gia đó sẽ có người đến gặp Tú, Tú cần gì chúng tôi sẽ giúp. Điều đầu tiên tôi nói là muốn gặp cơ quan an ninh để được biết những người “tị nạn” đó ra vào Thái-lan như thế nào, vì mỗi lần ra vào đều phải làm thủ tục tại hải quan, đưa hộ chiếu, đứng trước ca-mê-ra. Tôi muốn biết những người đó sử dụng hộ chiếu Việt Nam hay hộ chiếu của quốc gia nào. Nên lúc “người tị nạn” Võ Văn Dũng đi vào là tôi biết ông ta sử dụng hộ chiếu Việt Nam. Người Việt Nam rõ ràng tại sao lại coi là “vô tổ quốc”. Nắm được mấy yếu tố quan trọng đó, tôi liên lạc với Đại sứ quán Ca-na-đa. Khi có thông tin, phía Ca-na-đa cho biết họ sẽ sắp đặt để tôi bay qua Ca-na-đa trình bày. Nhưng tôi nói sẽ không làm việc với cơ quan di trú, mà muốn làm việc với cơ quan có thẩm quyền và tình báo. Sau khi gặp, tôi đã thuyết phục được hai cơ quan đó. Việc thứ hai tôi phải làm là tôi thuyết phục truyền thông của Ca-na-đa.
Trong ba năm và ba tháng liên tục thì khó khăn nhất với tôi là thuyết phục CBC (Ðài phát sóng công cộng Ca-na-đa) vì đó là đài quốc gia lớn nhất, có khả năng kinh tế. Biết tôi muốn gặp Tổng Giám đốc CBC, họ mời tôi vào, và tôi thuyết trình. Rồi họ hỏi: Tại sao chúng tôi phải làm những việc như anh đề nghị? Tôi nói: Đơn giản thôi, vì chẳng những Mỹ là nạn nhân, Thái-lan là nạn nhân, Việt Nam là nạn nhân, nhiều cơ quan hữu quan là nạn nhân mà hầu hết cơ quan truyền thông cũng là nạn nhân. Họ cười, hỏi tại sao truyền thông lại là nạn nhân. Tôi nói tôi có bằng chứng. Họ hỏi bằng chứng đâu? Tôi cho họ xem VOICE đã đưa một người Cam-pu-chia là đại gia vào Ca-na-đa, đó đâu phải là người Việt Nam, và nói thẳng chính các ông phỏng vấn người đó, nghĩa là các ông bị qua mặt. Nghe tôi trình bày xong, bà Giám đốc bảo: “Tú đợi ít phút”, rồi mời mấy phóng viên điều tra vào để tôi trình bày. Nghe xong, họ bắt tay tôi và nói: “Tú, cho chúng tôi một thời gian, cho chúng tôi bằng chứng anh có”. Tôi đưa bằng chứng cho họ và nói các anh có thể giữ. Cách thức họ làm rất nhà nghề và độc lập. Họ vứt mấy cái bằng chứng của tôi vào thùng rác, và chỉ dựa vào đường dây bằng chứng mà tôi đã đưa để tự điều tra từ đầu. Nghĩa là hoàn toàn độc lập, không dính gì đến tôi. Họ điều tra rất nhiều và đã chỉ đưa ra năm trường hợp như một bài trên Báo Nhân Dân đã khai thác thông tin để giới thiệu với bạn đọc (Đó là bài “Tái định cư người tị nạn” hay chiêu trò trục lợi của những kẻ buôn người?, đăng trên Báo Nhân Dân số ra ngày 12-11-2019). Trong hơn một năm làm phim phóng sự điều tra “Chương trình đặc biệt cho người tị nạn Việt Nam có thể đã bị lợi dụng” tôi về Mỹ, vì tôi không muốn gặp họ ở Thái-lan, Ca-na-đa hay Mỹ. Riêng Việt Nam, xin nói ngay là tôi không liên lạc, cũng không biết ai ở Việt Nam để liên lạc. Bởi tôi nói tiếng Anh nên nói chuyện được với người Ca-na-đa, người Thái-lan, người Mỹ. Nhưng tiếng Việt của tôi rất hạn chế nên về Việt Nam tôi không biết ai để gọi điện, nếu gọi có khi cũng không ai nói chuyện với tôi.
Mấy chục năm trước bố tôi đã bị người ta giết chết vì ông muốn bảo vệ cộng đồng người Việt Nam ở hải ngoại, không để họ phải chết vô ích như các “kháng chiến quân” theo Hoàng Cơ Minh. Ngày nay tôi không muốn các bậc cha mẹ phải chứng kiến con cái mình vào tù vô ích vì ngây thơ tin theo tuyên truyền của băng đảng “Việt tân”. Tôi thấy thương những người như vậy, họ không ý thức được về điều cần làm. Và tôi thấy thương những người cha người mẹ phải chứng kiến những việc đó. Chiến thuật họ dùng y hệt như chiến thuật của “Việt tân” ngày trước. Ngày trước, “Việt tân” lấy tiền và bỏ rơi mấy người ở trong rừng, một số người còn bị họ tử hình. Một số người về Việt Nam bị bắt, bị xét xử, băng đảng “Việt tân” tảng lờ, không làm gì cả? Những người “kháng chiến quân” cũ gọi đó là “vắt chanh bỏ vỏ”! Ngày nay cũng vậy, VOICE hô hào gây quỹ để đưa những người họ gọi là “bất hạnh” qua bên này, rồi họ bỏ rơi, để đưa mấy đại gia thế vào. Những người từng được họ gọi là “bất hạnh” mà lên tiếng thì họ dọa. Họ dọa bằng cách nào? Thí dụ: họ mò tới gặp số người sống bất hợp pháp bên Thái-lan và dọa nếu bị trục xuất về Việt Nam sẽ bị bắt bỏ tù nên phải chờ để có quốc gia nào đó đến nhận, còn một số người khác thì họ gọi là “nhà tranh đấu bị đàn áp, bị bịt miệng”!
Thực chất sự việc như vậy mà truyền thông lá cải của người Mỹ gốc Việt im hết. Đó là bất công. Nhìn ra việc này, tôi không thể ngồi yên, không thể làm ngơ được. Để phản công lại tôi, họ sử dụng rất nhiều thủ đoạn, trong đó họ xúc phạm bố tôi với những từ ngữ làm cho tôi đau đớn. Nhưng tôi nuốt nước mắt, tôi gắng giúp những người bị lừa bịp có tương lai sống có thể hơn tôi hoặc bằng tôi. Họ gọi tôi là “cộng sản”, và bố tôi chết với bảy viên đạn cũng chỉ vì bị họ coi là “cộng sản”. Đó là họ chụp mũ. Họ phải úp hai chữ “cộng sản” cho tôi chỉ chứng tỏ họ bất lực. Ngoài hai chữ “cộng sản”, họ không làm gì được. Họ sử dụng hai chữ “cộng sản” vì miễn phí, không đòi hỏi sự suy nghĩ và giúp che giấu việc làm xấu của họ. Cái gì họ cũng quy kết, đổ xấu cho cộng sản. Tôi gọi những gì tôi đã làm là hành trình của một người con đi tìm công lý. Nghĩa là tôi đi tìm sự thật, không chính trị, không hận thù. Tôi đồng ý cuộc nói chuyện này đơn giản vì sự thật cần phải phổ biến tới những người trẻ còn thiếu thông tin. Cần phổ biến sự thật đó, vì càng nhiều người biết sự thật về băng đảng “Việt tân” thì “con mồi” càng ít đi, “con mồi” càng ít đi thì họ càng khó lừa bịp.
--------------------------------------------
(*) Xem Báo Nhân Dân số ra ngày 27-12-2019.
PHẠM NGUYỄN (LƯỢC GHI)

Hành trình của người vạch trần mặt thật tổ chức khủng bố "Việt tân" (Kỳ 1)

Nguồn: https://www.nhandan.com.vn/www.nhandan.com.vn/chinhtri/item/42716002-hanh-trinh-cua-nguoi-vach-tran-mat-that-to-chuc-khung-bo-viet-tan.html

Ông Nguyễn Thanh Tú là con trai của ký giả Ðạm Phong - một trong năm ký giả người Mỹ gốc Việt đã bị giết hại tại Mỹ trong những năm 80 của thế kỷ trước. Các năm qua, ông đã bỏ nhiều công sức để đi tìm công lý cho cha mình, vạch trần vai trò của tổ chức khủng bố "Việt tân" và tổ chức ngoại vi của nó là VOICE trong việc lừa bịp người Việt ở hải ngoại, tổ chức chống phá Việt Nam, đồng thời góp công sức để hai bộ phim phóng sự điều tra "Khủng bố ở Sài Gòn Nhỏ" và "Chương trình đặc biệt cho người tị nạn Việt Nam có thể đã bị lợi dụng" được công bố tại Mỹ, Ca-na-đa. Tháng 12-2019, nhân chuyến về Việt Nam của ông Nguyễn Thanh Tú, phóng viên Báo Nhân Dân đã có cuộc trò chuyện liên quan các việc ông đã làm, nghe ông trình bày suy nghĩ của mình, cũng như khuyến cáo người Việt Nam trong nước cần tỉnh táo để không sa vào "bẫy" của tổ chức khủng bố "Việt tân" và VOICE.
Xin giới thiệu bản lược ghi cuộc trao đổi này để bạn đọc tham khảo.
.
Hồi nhỏ, tôi theo bố làm báo. Bố tôi bảo làm báo để "làm người", song tôi theo ông để học hỏi, và vì thương bố. Lúc đó tiếng Việt của tôi không tốt, ngồi bên bố và bạn bè, họ nói các vấn đề to tát quá, tôi càng không hiểu. Trước khi bố tôi bị giết hại, tôi đã chứng kiến nhiều việc lắm, có việc đến hôm nay tôi vẫn không đủ can đảm để nói ra. Trước khi chết, bố tôi có hướng dẫn tôi rất kỹ càng. Một trong những việc đó là ông nói về "băng đảng Việt tân", ông bảo rồi đây họ sẽ "Việt tân hóa truyền thông hải ngoại", họ sẽ biến truyền thông hải ngoại thành bộ máy tuyên truyền cho họ. Ðiều bố tôi lo nhất là đồng bào trong nước không có điều kiện tìm hiểu nên không biết mặt thật của "Việt tân". Ông bắt tôi hứa phải rời bỏ cộng đồng người Việt ở hải ngoại, yêu cầu tôi học hành để sau này đương đầu với cái mà bố tôi gọi là "bầy sói". Ông bảo: "Bầy sói đó rất nguy hiểm với con, họ sẽ dùng bạo lực và những thủ đoạn rất xảo quyệt. Ðể đương đầu với họ, con phải biết cách thức, phương pháp làm việc khoa học của người da trắng".
Từ khi bố tôi nằm xuống, tôi theo học với người da trắng, rời bỏ cộng đồng người Việt. Tôi luôn nhớ điều khi sống bố thường nói với tôi đó là "Việt tân" sẽ dùng chiến lược "ngu dân để trị", rằng đồng bào trong nước sẽ là "con mồi". Họ cần "con mồi" để gây hận và nuôi hận. Họ sẽ "Việt tân hóa" cả BBC, VOA, RFA. Vì người Việt thường tin vào truyền thông của người da trắng hơn là của người Việt. Họ nhắm vào vì đó là cách thức giúp họ nuôi hận. Sau khi nuôi hận rồi thì họ sẽ buông hận. Buông hận là lên tiếng, nhưng thực chất để họ gây quỹ trục lợi. Họ cổ vũ cho VOICE (Vietnamese Overseas Initiative for Conscience Empowerment - Sáng kiến thể hiện lương tâm người Việt hải ngoại) và kêu gọi "chống cộng" quyết liệt. Bố tôi dặn phải đợi thời điểm chín muồi, nên mấy chục năm trước có hai đài truyền thông lớn của Mỹ đã liên lạc để muốn làm rõ về cái chết của bố tôi, nhưng tôi không nhận lời. Bố mẹ tôi có 10 người con, 9 trai 1 gái. Hễ gia đình có việc gì tôi thường đứng ra làm, song khi đó tôi từ chối vì chưa đến thời điểm phù hợp, họ (tức "Việt tân") còn mạnh quá, và còn an toàn tính mạng của tôi nữa.
Ảnh ông Nguyễn Thanh Đạm chụp cùng con trai tại nhà riêng. (Ảnh cắt từ video clip Youtube)
Năm 2015, A.C Thomson (AC Thôm-sơn, phóng viên điều tra, nhân viên của ProPublica - PPC, cơ sở truyền thông độc lập ở Mỹ, hoạt động phi lợi nhuận, sản xuất phóng sự điều tra vì lợi ích công cộng) liên lạc và nói: "Tú, chúng tôi muốn làm việc này". Tôi trả lời: "Cho tôi một thời gian để nghiên cứu". Và họ đợi tôi hai tuần. Có một câu nói của họ khiến tôi xúc động là: "Tú, chúng tôi coi bố anh như một người thầy. Chúng tôi muốn làm việc này vì người thầy của chúng tôi". Tôi nghiên cứu suốt hai tuần, rồi trả lời đồng ý. Ngày trước, bố tôi có nói hãy để cộng đồng hải ngoại sống với "Việt tân" rồi tự nhận thức, tự thay đổi. Nhưng đến năm 2016, tôi thấy "Việt tân" bắt đầu thất bại, cộng đồng Việt Nam ở hải ngoại cũng đã dần thấy bộ mặt thật của băng đảng này, nên tôi đồng lòng làm việc với PPC.
Sau phim phóng sự điều tra Terror in Little Saigon - Khủng bố ở Sài Gòn Nhỏ, do Frontline (chương trình chiếu phim truyền hình tài liệu điều tra lâu đời nhất của Mỹ) cùng PPC sản xuất và công bố năm 2015, người Việt ở Mỹ biểu tình nhiều lắm, họ gửi cả "thỉnh nguyện thư". A.C Thomson gọi điện cho tôi, xin lỗi gia đình, cho biết không hiểu tại sao họ lại biểu tình. Tôi nói với A.C Thomson: "Không, anh không cần phải xin lỗi, họ đang dàn kịch và đóng kịch đấy, tôi hiểu cái này. Muốn đương đầu với bè lũ này, phải là người Việt Nam anh mới hiểu được. Việc của các anh làm đã xong. Các anh là người bắt đầu, người kết thúc sẽ là tôi. Là một người con, tôi sẽ phải làm. Anh hãy đứng sang một bên để tôi làm việc". A.C Thomson bảo: "Tú cần gì hãy nói với chúng tôi, cùng mấy cơ quan truyền thông khác nữa, chúng tôi sẽ giúp". Tôi nói tôi sẽ cần, nhưng bây giờ để tôi giải quyết đã.
Trong những năm qua, tổ chức khủng bố Việt tân liên tục có những hành động chống phá Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam ta.
Tôi biết việc đầu tiên là họ sẽ "đánh hội đồng". Lúc đó tiếng Việt tôi còn hạn chế, tôi nói chắc nhiều người không hiểu gì cả. Nhưng cách đánh bóng và truyền thông của họ mấy chục năm qua thì tôi quá biết. Việc đầu tiên mà tôi cần làm để khống chế "con bạch tuộc" là chia nó ra, khống chế mấy cái "vòi" để họ không tiến công tôi được. Xác định như vậy, tôi tập trung điều tra VOICE của Trịnh Hội, vì tôi biết đây là công cụ của băng đảng "Việt tân". Lúc đó Trịnh Hội thông qua người quen kết nối để nói chuyện với tôi, thuyết phục tôi nương tay đừng nhắm vào họ nữa. Chúng tôi nói chuyện hơn một tiếng đồng hồ. Khi gần kết thúc tôi nói với Trịnh Hội: "Anh không dính líu đến cái chết của bố tôi, nên tôi sẽ không động đến anh. Nhưng nếu tôi biết là anh dối tôi và VOICE là công cụ của "Việt tân" thì tôi sẽ không nương tay". Trịnh Hội viết cho tôi một thư điện tử trong đó khẳng định anh ta chưa hề hoạt động với "Việt tân", không phải và không hề biết gì về "Việt tân". Xem tên ký dưới thư, tôi thấy dòng chữ cho biết Trịnh Hội là người "đồng sáng lập" VOICE. Tôi lập tức đặt ra câu hỏi: "Vậy ngoài ra, đồng sáng lập với Trịnh Hội còn ai nữa?". Tôi bắt đầu điều tra và thấy đó là Hoàng Tứ Duy - người phát ngôn của băng đảng "Việt tân". Tôi nhắm vào thuế nữa và thấy họ giấu hết. Truyền thông của cộng đồng người Việt ở hải ngoại không làm phóng sự điều tra, có lẽ vì không biết cách thức, phương pháp điều tra; phần nữa là họ không có can đảm, hoặc có thể nói họ không có can đảm để làm việc đó. Vì thế tôi phải là người làm, và việc đầu tiên là vạch mặt băng đảng "Việt tân" để cộng đồng người Việt ở hải ngoại, và người Việt trong nước biết rõ "Việt tân" là gì, và những việc làm của băng đảng này.
Xem mấy kênh truyền hình của Việt Nam như Truyền hình Nhân Dân, An ninh TV tôi thấy đã nhiều lần phê phán băng đảng "Việt tân". Nhưng vẫn còn rất nhiều điều để viết, vì tôi biết băng đảng "Việt tân" từ lúc thành lập đến bây giờ. Vì sao tôi biết việc này? Vì từ khi bố tôi sang bên Thái-lan, ông đã biết chiến thuật của họ. Họ đứng sau lưng nhưng lại im lặng, và lúc đó tôi thấy việc mình cần làm là đi tìm các "kháng chiến quân" đi theo Hoàng Cơ Minh ngày xưa để họ nói sự thật. Ở bên hải ngoại họ cũng viết nhưng không đưa bằng chứng gì cả. Nhưng khi tìm đến những "kháng chiến quân", tôi thấy họ sợ. Ngay sau đó thì tôi nhận được 1-2 cuộc điện thoại, cho biết họ muốn cho tôi món quà là một số tiền rất lớn với điều kiện là tôi đừng công bố việc đó ra. Họ ở California (Ca-li-pho-ni-a). Thử suy nghĩ mà xem, nếu việc này không công bố thì có lợi cho ai? Chỉ có băng đảng "Việt tân". Vì việc đó rất nguy hiểm cho họ. Nên tôi cảm ơn, đồng thời trả lời rằng tôi sẽ công bố. Nghe các trả lời phỏng vấn của tôi, lần đầu tiên đồng bào ở hải ngoại biết về tội ác của băng đảng "Việt tân". Họ đã phải đóng góp biết bao nhiêu tiền, nhưng băng đảng "Việt tân" lấy cả chục triệu USD của chung để biến thành của riêng. Trong khi đó "kháng chiến quân" ở Thái-lan thì bị bỏ đói vì không có đồ ăn, buộc phải ăn cắp từng thìa đường, từng thìa cà-phê. Truyền thông của người Việt ở hải ngoại không viết về chuyện này vì băng đảng "Việt tân" đã nắm giữ hết rồi. Khi truyền thông đã nằm trong bộ máy của băng đảng "Việt tân" thì đâu dễ để họ có thể công bố. Tôi là người đầu tiên công khai công bố và băng đảng "Việt tân" không ngờ đến.
VOICE là tổ chức phản động hoạt động ngoại vi được Việt tân lập ra, dưới danh nghĩa tổ chức "xã hội dân sự". Ảnh: ANTV.
Tuy nhiên, nhiều bằng chứng về hoạt động của băng đảng "Việt tân" đã quá lâu, nên tôi phải tạm gác qua một bên và tập trung vào VOICE, vì bằng chứng về VOICE là còn mới. Nghiên cứu VOICE, tôi nhận ra chiến lược, chiến thuật, thủ đoạn của họ y hệt như của băng đảng "Việt tân". Tôi thấy có ba quốc gia mình cần phải đến là Thái-lan, Việt Nam và Ca-na-đa. Trước khi rời Mỹ, tôi liên lạc với một tổ chức của Mỹ vẫn cung cấp cho VOICE rất nhiều tiền bạc để huấn luyện về cái gọi là "xã hội dân sự" nhằm đưa người vào Việt Nam. Thông qua các khóa huấn luyện, họ nhồi sọ những người trẻ chưa có kinh nghiệm cuộc sống, thiếu thông tin và thiếu hiểu biết. Muốn chặn được họ tôi phải chặt đứt về tài chính. Tôi đã gặp và nói với mấy người ở tổ chức vẫn hỗ trợ tài chính cho VOICE, rằng vì là con của một trong năm nhà báo đã bị sát hại, tôi không chấp nhận việc các anh dùng tiền thuế để trợ cấp cho một băng đảng giết hại bố tôi. Không bao giờ tôi lại chấp nhận chuyện đó. Nếu họ không giải quyết, tôi sẽ đưa vấn đề lên Quốc hội Mỹ. Sau khi biết như vậy, họ cắt tài trợ ngay tức khắc.
Ðể thay hình đổi dạng, băng đảng "Việt tân" nấp dưới danh nghĩa tổ chức "xã hội dân sự", mượn danh nghĩa làm thiện nguyện để cho ra đời những tổ chức ngoại vi như VOICE. Như năm 2007, họ đưa Trịnh Hội về Việt Nam, và Trịnh Hội đã vào được dưới vỏ bọc tổ chức của Trịnh Hội là một NGO (tổ chức phi chính phủ), thêm nữa lúc đó Trịnh Hội như là người "không tỳ vết", lại đẹp trai, chồng của Nguyễn Cao Kỳ Duyên (con gái ông Nguyễn Cao Kỳ) giúp họ làm nên bình phong mới, che lấp diện mạo của băng đảng mà đồng bào hải ngoại đã giảm niềm tin, trong nước thì cảnh giác. Họ tạo ra hỏa mù nhưng trong hỏa mù có "kim nhọn", và mục tiêu của "kim nhọn" đó là Việt Nam.
(Còn nữa)

Một góc nhìn về tổ chức chính trị của người Việt ở hải ngoại

Theo (https://www.nhandan.com.vn/chinhtri/item/42061102-mot-goc-nhin-ve-to-chuc-chinh-tri-cua-nguoi-viet-o-hai-ngoai.html)

Luật sư Hoàng Duy Hùng là người Mỹ gốc Việt ở Houston (Hiu-xtơn, Mỹ) và là cựu Ủy viên Hội đồng của thành phố này. Như đã đôi lần công khai tâm sự, ông cho biết mấy chục năm trước từng hoạt động chống đối Việt Nam, song từ khi nhận ra lòng yêu nước của mình đặt không đúng chỗ, ông đã tự điều chỉnh và thay đổi.
Trong bài viết gửi Báo Nhân Dân mới đây, ông phác họa bức tranh về các tổ chức chính trị của người Việt ở hải ngoại, hy vọng qua đó mong giúp các bạn trẻ có thêm kinh nghiệm, đồng thời có thể rút ra một số bài học, tránh đi vào vết xe mà ông đã trải qua. Báo Nhân Dân coi đó là thái độ chân thành và có trách nhiệm, xin giới thiệu để bạn đọc tham khảo.
Năm 1975, khi đang là cậu bé 13 tuổi, tôi cùng gia đình sang Mỹ. Là hậu duệ của “Việt Nam cộng hòa” (VNCH) nên lúc đó tôi suy tư theo cách suy tư của người VNCH chống lại cộng sản. Năm 1983 vào đại học, tôi tiếp xúc với nhiều đảng phái, tổ chức của người Việt ở hải ngoại. Tổ chức đảng phái nào cũng mong muốn có những người “trẻ” như tôi lúc đó tham gia để phát triển tổ chức. Cuối cùng tôi tham gia “Mặt trận Việt Nam tự do” của các ông Hà Thúc Ký, Nguyễn Văn Kim. Đến năm 1996, tôi gia nhập “Đại Việt cách mạng đảng” của ông Hà Thúc Ký. Cuối năm 1999, tôi chính thức rời khỏi đảng này vì thấy lãnh đạo của tổ chức “tranh giành quyền lực” hơn là “lo cho nước, cho dân” như họ vẫn tuyên truyền. Những gì tôi viết trong bài này là trải nghiệm của bản thân tôi trong hơn 30 năm để chia sẻ với các bạn trẻ, ngõ hầu giúp các bạn tránh đi vào vết xe mà tôi đã đi, tốn biết bao nhiêu công sức, thời giờ, tâm huyết, tưởng là mình đóng góp xây dựng đất nước mà trên thực tế lại làm công cụ cho những mưu đồ tham vọng của nhóm này, người nọ.
Về các đảng phái trước năm 1975: Các đảng phái thành lập trong thời chống Pháp dù chưa đi đúng hướng như “Việt Nam Quốc dân đảng” với người sáng lập như Nguyễn Thái Học đều là những người yêu nước, nhưng khi ra hải ngoại, những người kế thừa lại phân hóa trầm trọng. Họ sử dụng tổ chức và đảng phái làm công cụ cho mưu đồ tranh giành quyền lực cá nhân, phe nhóm. “Đại Việt” có chủ trương “lãnh tụ chế” với lý do cộng sản là tổ chức chặt chẽ thì đấu tranh chống cộng cần có một lãnh tụ để bảo vệ bí mật. Điều này là nghịch lý và gây phân hóa trầm trọng để rồi ngày càng tách thành nhiều hệ phái, nhiều lãnh tụ, ai cũng cho rằng chỉ có họ mới giỏi nhất, mới làm đúng đường lối nhất, những người khác là sai, hoặc là theo “đơn đặt hàng của cộng sản”, dẫn tới mâu thuẫn và hệ lụy như:
- Họ kêu gọi đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhưng lại coi cá nhân lãnh tụ là quyền lực tối thượng như thần thánh, bất khả xâm phạm, hầu như kế sách vạch ra chỉ để chiều theo ý muốn của lãnh tụ. Tôi từng góp ý với ông Hà Thúc Ký để phê phán tiêu cực, hoặc góp ý xây dựng ý tưởng tích cực mà không theo bè phái thì lập tức bị trù dập, bị chụp “cái nón cối”, vì thế tôi quyết định lập tức rời khỏi tổ chức này. Trước khi ra khỏi tổ chức, tôi viết thư gửi ông Hà Thúc Ký, đóng dấu văn phòng của tôi để chứng nhận điều tôi viết, đề nghị trong lúc ông Hà Thúc Ký còn sống thì công khai trực diện với tôi, còn không thì sau khi ông mất, những gì tôi viết về ông là từ lương tâm của tôi chứ không phải từ động lực nào khác. Và tôi không có chút áy náy.
- Vì xây dựng trên quan niệm “lãnh tụ chế” nên lãnh đạo các đảng phái của người Việt ở hải ngoại sống trong ảo tưởng, họ nghĩ rằng một ngày nào đó mình nắm quyền điều hành đất nước, quyền sinh sát trong tay, nên, dù chưa nắm quyền hành gì, cách hành xử của các vị này rất trịch thượng, kiêu căng, vì sống trong ảo mộng. Ai không làm theo ý thì tìm cách triệt hạ, dù người bất đồng là thành viên đóng góp tâm huyết một cách không vụ lợi; do vậy, nạn quăng “nón cối” lên đầu thành viên lại từ lãnh đạo, và đảng phái bị tách ra làm 2, rồi làm 4, rồi làm 8.
Hiện nay, mỗi đảng phái như vậy chí ít cũng có 5 hệ phái, có hệ phái chỉ vài người, hệ phái khá nhất cũng chỉ khoảng trăm người. Năm 1990, trong cuộc họp ở San Francisco (San Phran-xít-cô), lãnh đạo “Đại Việt cách mạng” và “Đại Việt quốc dân” quyết định hợp nhất, nhưng vì quan niệm “lãnh tụ chế” nên không ai chịu nhường ai, để rồi cả hai trở thành “đồng chủ tịch” trong thời gian ngắn, sau đó thì lại tách ra, làm trò cười cho thiên hạ. Điều này làm cho tôi hiểu tại sao trước năm 1975, “Việt quốc” chủ trì vùng Quảng Nam, “Đại Việt” chủ trì ở Thừa Thiên, thành viên nào bước qua vùng bên kia thì bị trù dập không nương tay. Nên tôi tự hỏi, họ lo cho dân cho nước hay lo cho quyền lợi và quyền lực cá nhân, phe nhóm?
- Đa phần thành viên các đảng phái này lúc đầu muốn cống hiến tâm huyết cho việc chung, nhưng qua thời gian, bị lãnh đạo lạm dụng và qua bao biến thiên, họ thấy không đi về đâu nên nản chí, quay về sống thụ động, không dám nói gì hết, vì nói ra thì bị kết án là phản đảng, bị cộng sản mua chuộc; ai không khuất phục, quyết tìm con đường hợp với suy tư của mình thì trở thành kẻ thù, và bị thù còn hơn thù cộng sản. Tôi là một trong các nạn nhân của bối cảnh và mâu thuẫn này trong 20 năm qua.
2 Về các tổ chức, đảng phái sau năm 1975: Sau chiến thắng của những người cộng sản vào ngày 30-4, nhiều quân nhân của “quân lực VNCH” di tản sang nước ngoài, họ quây quần lại với nhau, lúc đầu thành lập nhóm sau dần thành “mặt trận”, có nhóm thành lập tổ chức, trong đó phải kể đến “Mặt trận quốc gia thống nhất giải phóng Việt Nam” (“mặt trận”) của Hoàng Cơ Minh. Với thành viên lúc đầu là cựu quân nhân của “quân lực VNCH”, tổ chức của Hoàng Cơ Minh chủ trương bạo lực, và khi Hoàng Cơ Minh bị tiêu diệt tại Lào năm 1987, thì “Mặt trận quốc gia thống nhất giải phóng Việt Nam” đã biến hình, để tới năm 2001 thành “đảng Việt tân” (chính quyền Việt Nam coi “Việt tân” là tổ chức khủng bố).
“Việt tân” có nguồn lực tài chính vì trước đó “mặt trận” đã quyên góp được chút tiền bạc rồi kinh doanh có lời, nên tài chính là huyết mạch giúp “Việt tân” có thể sống tới ngày hôm nay, cho dù bị chính người hải ngoại đã có nhiều đợt và nhiều cao trào tẩy chay. Khi tẩy chay “Việt tân”, họ cho rằng tổ chức này có quá nhiều thủ đoạn, không thành thật trong vụ quyên tiền, không thành thật về cái chết của Hoàng Cơ Minh, gian dối tuyên truyền thổi phồng lực lượng, thủ đoạn với chính các thành viên... thậm chí nhiều người còn khẳng định rằng, nếu “Việt tân” may mắn được nắm quyền chắc chắn sẽ đưa đất nước vào nội loạn, nồi da xáo thịt. “Việt tân” chủ trương “đa đảng” nhưng kiểu dân chủ đa đảng vô trật tự, tiêu biểu nhất là tại Hội đồng TP Westminster (Oét-min-tơ) hiện nay lục đục, nát như tương.

Về các thứ “chính phủ”: Một số người Việt ở hải ngoại hám danh sống trong ảo tưởng, tự lập “chính phủ” và tự phong mình làm “thủ tướng”, có “chính phủ” chỉ có một người nhưng dành cả thời giờ lên mạng tung đủ tin giả ồn ào chỉ đánh bóng cái danh hão của bản thân. Có “chính phủ” quy tụ vài trăm người. Như “chính phủ” của ông Nguyễn Hữu Chánh, được dư luận gọi là “chú phỉnh”, vì ông Nguyễn Hữu Chánh lập “chính phủ” chỉ để ai nhẹ dạ nghe theo thì mất tiền. Hết năm 2001, đến năm 2002, đến năm 2008,... Nguyễn Hữu Chánh tuyên bố về tiếp thu “chính quyền”, rồi không có gì, nay lại nói là đã thành lập “đảng dân tộc” có khoảng hơn vài chục người với những ông già trên 80 tuổi, tuyên bố sẽ dẫn phái đoàn đi Hoàng Sa, Trường Sa. Nói mãi ai nghe cũng sượng sùng, vì bịp quá trắng trợn.
Gần đây ồn ào nhất là “chính phủ quốc gia Việt Nam lâm thời” phường chèo của Đào Minh Quân (chính quyền Việt Nam cũng coi “chính phủ” này là một tổ chức khủng bố). Đào Minh Quân không có thực lực như Nguyễn Hữu Chánh, nhưng có khả năng phịa chuyện trên mạng, một số người dân trong nước không biết lại tưởng là thật, liền bị sập bẫy giống như gia đình ông Vương Văn Thả ở miền tây. Đào Minh Quân bỏ ra ít tiền thuê mấy em trẻ đặt bom khủng bố ở phi trường Tân Sơn Nhất, các em trẻ bị bắt, bị kết án ở tù, Đào Minh Quân phủi tay. Bà Angel Phan ở San Diego (San Đi-ê-gô), nghe lời dụ dỗ ngon ngọt của Đào Minh Quân, lò mò về Việt Nam theo chỉ đạo từ Đào Minh Quân. Angel Phan bị bắt và phải nhận án tù, Đào Minh Quân lập tức tránh xa gia đình bà, tảng lờ như không biết. Ở Nam California (Ca-li-pho-ni-a), Đào Minh Quân tới đâu đều bị coi như “ghẻ”, các tổ chức và hội đoàn biết Đào Minh Quân chuyên môn chơi trò “chôm credit (tín dụng)” nên tẩy chay, và đuổi Đào Minh Quân như đuổi tà.
Vì một số người muốn được làm “thủ tướng, tổng thống” mà bây giờ tại hải ngoại “chính phủ” mọc ra như nấm, tựu trung chỉ vì muốn làm “lãnh tụ” để khoe trên mạng, không cần biết hệ lụy tới đâu, như “nhà tiên tri vũ trụ”, “chính phủ pháp định”,... rồi nay “chính phủ” này ra thông báo đánh nhau với “chính phủ” kia, mai “chính phủ” kia ra tuyên bố kết án “chính phủ” nọ làm tay sai cho nước này nước khác. Họ tính truyền bệnh tâm thần vào người dân Việt Nam ở trong nước, nên mong bà con hãy tỉnh táo. Mấy cái thứ “chính phủ” này về Việt Nam thì không biết đâu mà lần, và sẽ loạn ngay.
Lời kết: Chuyện đất nước là chuyện hệ trọng, phải cân nhắc kỹ lưỡng, và không phải là chuyện đùa, hoặc vô tổ chức. Người Việt ở nước ngoài có quá nhiều đảng phái, tổ chức, hội đoàn, chính phủ, nhóm, không ai phục ai, ai cũng muốn làm “lãnh chúa trong giang san CÁI TÔI” đầy kịch tính của họ, mà họ còn muốn mang cái quan niệm này về áp dụng cho đất nước, thì đó là mầm họa loạn lạc của dân tộc đưa đến mất nước. Sự loạn lạc đó đã và đang được chứng minh qua hoạt động chính trị của một số người trong các cộng đồng Việt Nam trên thế giới, không có quyền, không có tài chính, chỗ nào cũng phân hóa chia năm xẻ bảy, phe này “choảng” phe kia hằng ngày. Chỗ nào có chút thực quyền và lợi ích như hội đồng thành phố thì nạn chụp mũ, phân hóa như đang xảy ra ở Westminster, làm ô nhục cộng đồng gốc người Việt. Đa đảng dân chủ kiểu này mang về áp dụng cho Việt Nam thì đất nước sẽ loạn, nước ngoài sẽ lợi dụng phân hóa, nguy cơ mất nước không còn là giả thuyết. Vì thế tôi kêu gọi các bạn trẻ hãy cảnh tỉnh cao độ trước cảnh đa đảng, dân chủ loạn cào cào này, vì đó sẽ là sự tiêu vong của dân tộc Việt.

HOÀNG DUY HÙNG
(Houston, ngày 21-10-2019)

Thứ Hai, 18 tháng 5, 2020

Nhận diện các hoạt động gây ảnh hưởng tới an ninh mạng

Đấu tranh, phản bác, chống lại các luồng tư tưởng, các hành động xâm phạm đến an ninh mạng.

Câu chuyện về an ninh mạng

Chủ đề bàn luận về luật an ninh mạng, những vấn đề chung về luật an ninh mạng, nhận diện những hành vi, hành động của các đối tượng vi phạm luật an ninh mạng.